TS.Phan Văn Song: Tháng Tư Lại Về

Bình Luận

Đối với người Việt Nạn Nhân của Cộng Sản Quốc Tế, Tháng Tư là một tháng rất Đặc biệt.

Tháng Tư, năm 2017, là Tháng Tư Đen thứ 43 (kề luôn tháng Tư 1975) CỦA tất cả chúng ta. Chúng ta đây, là tất cả những người Việt Quốc Gia, yêu Tự Do, yêu Dân Chủ, gồm một thiểu số, may mắn, ĐÃ gan dạn, liều mình, bỏ nhà vứt của, lựa mạng sống, giữ lấy người, trốn khỏi đất nước Việt Nam thân yêu mà suốt trên 25 năm, từ năm 1948, cha truyền con nối quyết tâm gìn giữ, và, nay đà thất bại vì bị bạn đồng minh phản bội bán cho quỹ dữ Cộng Sản quốc tế, đã biến toàn đất nước thân yêu, hiền hòa, thành một phòng giam, một ngục tù to lớn của bọn Cộng Sản Việt Nam. Bất chấp hiểm nguy, chấp nhận gian nan, bằng mọi giá, họ « xâm mình » vượt biển, băng rừng, trốn chạy, vượt biên. Một thiểu số khác, sau một thời gian khốn nạn, tù đày, nô lệ, bị hành hạ trả thù bởi bọn vô thần, được người bạn đồng minh cũ hối hận, bỏ tiền, chuộc mạng, mua lại, mang về, với chương trình HO, để cưu mang tỵ nạn tại Mỹ. Và cuối cùng, một đại đa số của tất cả quân dân cán chánh, của tất cả cựu công dân chánh thể Việt Nam Cộng Hòa, của miền Nam Việt Nam Tự Do và Dân Chủ, hiện nay vẫn còn kẹt lại, tiếp tục sống kiếp công dân hạng hai, tuy vẫn ở trên những vùng của đất nước thân yêu xưa, nhưng nay đã bị tạm chiếm bởi bọn Việt Cộng Miền Bắc, đã xé Hiệp Ước Ngưng Bắn Paris, đã xua quân, vượt tuyến, cướp của, cướp nhà, cướp mất lãnh thổ Đất Nước, cướp đoạt thể chế Quốc Gia, cướp xóa tinh thần Tổ Quốc do tổ tiên cha ông truyền lại chúng ta, ngày 30 tháng Tư năm 1975! Tất cả chỉ để giao, để cống hiến, để biến toàn lãnh thổ nước Việt Nam thành một bộ phận, trước kia của lãnh địa Quốc tế Cộng Sản Liên Sô và ngày nay, chẳng chốc trong một tương lại rất gần, sẽ là một vệ tinh, và nguy hiểm hơn là Tỉnh lẻ tự trị của Đế quốc Đại Hán!  

Người Việt Quốc Gia, Thành Trì Chống Hán Hóa:

Ngày nay, chỉ còn đại diện bởi những cộng đồng người Việt Tỵ nạn Cộng sản buộc sống ở Hải Ngoại, hiện phân tán sống rãi rác khắp năm châu bốn bể. Thế nhưng, nhờ biết giữ vững văn hóa truyền thống Việt Nam do cha ông để lại, nhờ tinh thần uống nước nhớ nguồn. Cho nên, mặc dù cuộc sống sanh tồn hằng ngày duy vật buộc phải gia nhậps’intégrer – vào thế giới của bản địa cư ngụ dung thân, nhưng vẫn không đồng hóas’assimiler ! Hay hơn nữa, các cộng đồng người Việt Tỵ nạn Cộng sản hải ngoại ngày nay, nhờ nền khoa học thông tin, càng ngày càng tân tiến; nhờ mạng internet, facebook, twitter, lại thêm viber, skype đã tạo toàn thế giới biến thành một cái làng nhỏ bé, đã biến các cộng đồng người Việt cư ngụ trên các quốc gia tiên tiến thành một căn nhà nhà lớn, căn nhà Việt Nam Hải Ngoại - một diaspora Người Việt - với một thực thể, một sắc thái hoàn toàn khác hẳn đất nước và con người Việt Nam quê nhà. Vì đó là một (nước) Việt Nam tuy Hải ngoại, tuy không có biên thùy, tuy không cùng một lãnh thố, nhưng lại cùng một sắc thái, một tư duy, một văn hóa; Ấy cũng do cuộc sống, con người, hoàn toàn hưởng và tôn trọng mọi Nhơn quyền, mọi quyền con người, có cuộc sống Tự Do, có sanh hoạt Dân Chủ, có tư duy Độc Lập, được, nhận và biết tôn trọng mọi Nhơn quyền. Trái lại:

Với quê nhà, nơi đất nước của quốc tổ, tổ tiên, nguồn gốc giòng giống, hiên nay do Đảng Cộng Sản Quốc Tế tạm chiếm từ năm 1945. Từ ngày Hồ Chí Minh tên bạo chúa cùng đồng bọn cướp chánh quyền. Bằng lừa dân, phản bạn, bịp đồng minh Mỹ OSS, bằng giết bạn bè đồng chí, bằng thủ tiêu chiến hữu, bằng tố cáo các đảng phái quốc gia đã cùng từng là đồng minh kháng chiến chống Pháp, để chiếm thế thượng phong, độc tài kháng chiến chống Pháp ! Dựa vào thế lực Cộng Sản quốc tế Đệ Tam, và Liên Sô Nga, đồng minh phe thắng Phe trục Nazi-Phát Xít, chúng đã lợi dụng buổi giao thời sau Đệ nhị Thế chiến vừa chấm dứt ; lợi dụng buổi thiếu thời của chế độ của Quốc Trưởng Bảo Đại vừa lấy lại Độc lập, ngày 11 tháng 9, sau khi Nhựt sau khi cướp quyền của Thực dân Pháp ngày 9 tháng 3 năm 1945. Hồ Chí Minh và bộ hạ lợi dụng chánh quyền non trẻ (chưa tròn 6 tháng) của Chánh phủ Trần Trọng Kim, để cướp chánh quyền. Và cũng từ ngày đó, ngày 2 tháng 9 năm 1945, đất nước  và dân chúng Việt Nam chưa có một ngày hòa bình, ổn định. Bằng những khẩu hiệu mỵ dân, nhưng khát máu, bằng những hô hào bắt buộc hy sanh đẩm máu, diệt dân phá của, từ xung phong biển người, đến tiêu thổ kháng chiến. Hết đuổi Tây đến đánh Mỹ. Hết đòi Mỹ cút, đến đánh cho Ngụy nhào… để ngày nay … Kết quả, 72 năm sau, 2017, Nước Việt Nam, quốc nội thì Đảo, Biển mất trong tay Tàu Cộng, Đất, Rừng mất trong tay Hán Tộc … Biển độc, cá chết. Đất mặn, ruộng khô …Rừng trơ, đồi trọc…Người Việt Nam, Trai xuất khẩu cu li, khuân vác. Gái, cởi truồng, biểu diễn bán dâm! Xuất ngoại: Quan, đại sứ xăng quần mò ốc, dân du lịch trộm cắp nổi danh!  

Tội của Đảng Cộng Sản Việt Nam thật là đáng cho trời tru đất diệt phải ghi vào lịch sử !   

Trách Nhiệm Người Việt Quốc Gia Chúng Ta?

 

 

Đất nước tiêu tùng, dân tộc điêu linh dù chúng ta có đổ thừa thế nào đi nữa. Nào do đồng minh tháo chạy. Nào do các chánh quyền Mỹ đã lừa bịp. Nào do bọn phản chiến quốc tế ... ! Nhưng mỗi  chúng ta, mỗi cựu công dân Việt Nam Cộng Hòa,  đều có một phần trách nhiệm cả. 

Trách nhiệm thời chiến Chống Cộng, chúng ta làm không tới, không hoàn toàn cương quyết, suốt cả hai thời chiến chống cộng (1948 – 1954 & 1954 -1975) đều … xìu xìu ển ển, ù ơ dí dầu, ... phe ta vừa đánh giặc vừa phè phởn, tà tà... ỷ vào, bán cái cho Pháp, cho Hoa Kỳ cho đồng minh. Tiến tuyến đánh giặc, hâu phương lè phè, chúng ta đều có lỗi … !

Tôi có lỗi, gia đình tôi có lỗi...bạn bè tôi đều có lỗi ... vì đã thiếu cương quyết ... mặc ai đi tìm những tại sao, tại vì, bởi, tại... Người viết, PVS chúng tôi, vẫn nghĩ rằng chúng ta thiếu cương quyết. Lỗi tại chúng ta cả! Chính chúng ta làm cho đồng minh chúng ta không tin tưởng sức chiến đấu của chúng ta! Có những câu hỏi suốt mấy năm nay vẫn ám ảnh, và vương vấn chúng tôi:

Tại Sao thế giới không bỏ Nam Hàn trong chiến tranh Cao ly mà LẠI BỎ VN? Tại sao chúng ta không dứt điểm trận Hoàng Sa, dùng máy bay oanh tạc hạm đội Tàu? Ta có thể thua!  Chắc chắn thua, nhưng Mỹ sẽ gặp khó khăn với Tàu ...

Tính toán quá, ù ơ dí dầu. Do dự, đắn đo rút cuộc cũng thua. Nhưng thôi, nay ta không làm lại lịch sử. Và chúng ta phải biết ghi ơn trân trọng tất cả những quân dân cán chánh anh hùng tử sĩ, những từ những chiến sĩ của tất cả những binh chủng cho đến tất cả những người dân anh hùng can đảm, bỏ phiếu bằng chân, bỏ làng, bỏ nhà, bỏ của để trốn khỏi phải sống với Cộng Sản. Quên làm sao hình ảnh của người anh em đu trên cánh máy bay, trên càng trực thăng, cảnh em bé đang bò tìm vú trên xác của mẹ! Hãi hùng! Đau thương, nhưng can trường! Tát cả thà chết chớ không sống với Cộng Sản.

Thế mà ngày nay vẫn có những người nhơn danh Tôn Giáo, vui chơi, du hí trong tháng Tư Đen Tối, trong ngày Quốc Hận ấy!

Ngày nay chúng ta ở Hải ngoài, chúng ta không mất mát gì cả... vì đã mất mát quá nhiều... cuộc sống ở Hải ngoại vẫn lè phè ngày hai bửa ra quán cà phê, gặp bạn đánh cờ, tán gẫu, cơm chỉ hai bữa… Cuộc sống, đầy hobbies, làm vườn, trồng kiểng, đi rừng, chụp hình, thậm chí du lịch, hết cruse nầy đến cruse khác... Wellfare, hưu trí đầy đủ … Do Đó Chỉ Có MỘT Bổn Phận:

Phải Giữ Hai Biểu Tượng: Tháng Tư Đen và Ngày Quốc Hận:

Chúng tôi không mong gì hơn, không đòi hỏi gì hơn, chỉ yêu cầu, van nài quý bạn, chỉ mong... chỉ mong ... quý bạn giữ dùng ngọn lửa Tự Do, tinh thần Dân Chủ:

Giữ vững LÁ CỜ VÀNG Ba Sọc Đỏ và bài QUỐC CA Tiếng gọi Công Dân vì đó là LÝ LỊCH của NGƯỜI QUỐC GIA! Và Hai biểu Tượng THÁNG TƯ ĐEN và NGÀY QUỐC HẬN.

Còn có thích theo dõi những cuộc đấu tranh trong nước, hay không tùy hỉ... Chỉ

Xin yêu cầu, xin quý vị, đừng về du hí, xin đừng xem trò hề, hát xướng của bọn bên nhà, vì nhạc viết cho Đảng, vì lời viết ca tụng Đảng...vì được Đảng cho phép!

Thơ Quang Dũng tôi không đọc vì nó là Việt Cộng. Thơ Huy Cận, tôi không đọc vì nó là Việt Cộng... Phải rõ ràng. Ai bảo tôi quá khích, tôi cám ơn!  

Phải! Tôi quá khích! Tôi tự hào rằng tôi quá khích! Ngày nay nếu chúng ta không quá khích, về Việt Nam, nghe nhạc, xem nghe Đại nhạc hội ... do Việt Cộng cho phép tổ chức, đều là đầu hàng, đều là ủng hộ đường lối Cộng Sản, vì Cộng Sản cho phép!   Các chiến hữu, cựu quân nhân đã từng phục vụ Chiến tranh Chánh Trị, Chiến tranh Tâm lý mà không biết những ABC căn bản ấy sao?

Chúng tôi chỉ một yêu cầu, chúng tôi tha thiết van nài chừng ấy thôi! Xin: 

Một năm chỉ có một tháng điển hình, biểu tượng Tháng TƯ ĐEN thôi!

Chỉ một tháng ấy, năm 1975, mà đã tiêu tan, hủy hoại cả một nền Văn Hóa, Văn Minh với 4000 năm văn hiến! Vậy thì Chúng tôi van quý vị, quý bạn:

Một tháng thôi, một tháng ngồi im, tưởng nhớ tưởng niệm... Vì là Lễ Giỗ! Tất cả mọi chúng ta, là những người tỵ nạn, hay là những người hiện còn kẹt ở trong nước đang bị tạm chiếm bởi Cộng Sản, nếu đã là cựu công dân Việt Nam Cộng Hòa, đều có một kỷ niệm đau buồn của tháng Tư  Đen 1975: Buồn, Mất, Sợ... Mỗi chúng ta đều có mất mát một cái gì, ... đây, một người thân, nọ, một người quen, ... hay buồn bởi một thất lạc, hay một chết chóc, hay một bỏ lại ...tất cả đều là một kỷ niệm, căn nhà xưa, nơi chôn nhau cắt rún... con rạch sau hè, chiếc ao cuối vườn, tuổi thơ ... Suốt một tháng Hoảng, Sợ, Lo … Thuở Việt Nam Cộng Hòa, chiến tranh có đó, nhưng thanh bình làm sao! ...

Hãy so sánh những văn chương kỷ niệm miền Nam từ 54 đến 75, và văn chương kỷ niệm miền Bắc! Miền Nam hiền hòa, no ấm, "gạo trắng trăng thanh" mặc dù Việt Cộng xâm phạm khủng bố... Miền Bắc kềm kẹp độc ác, tố khổ, phải "nằm gặp Bác Hồ" mới "sướng!"! Vì không dám gặp “thật” ! Nếu rủi gặp “thật” thì bỏ mẹ sa trường! Vì Bác nhà ta, ấu dâm – pédophile!

Tha thiết mong các bạn hữu ở hải ngoại, đã là những người tỵ nạn Cộng Sản, xin đừng vứt bỏ, hờ hững với Tháng Tư Đen! Đừng hờ hững, với Ngày 30 Tháng Tư!

Hãy trân trọng tưởng niệm tháng Tư 1975. Để sau nầy, sau khi lấy lại được Đất Nước không để có một Tháng Tư Đen xảy ra nữa. 

Hãy trân trọng tưởng niệm ngày Quốc Hận 30 tháng Tư 19754. Để Lịch sử tương lai không có ngày Quốc Hận nào nữa.

Hãy Trân trọng ngày Quốc Hận để tưởng niệm và cám ơn tất cả những vong linh, những anh hùng tử sĩ, những nạn nhân của những ngày cuối cùng của đất nước thân yêu đang dẫy chết.

Tuần qua, nhìn được lá cờ Vàng đã trở về phất phới tại Kỳ Hà, Hà Tĩnh. Biểu tượng CỦA Tự Do đã được bà con Hà Tĩnh biểu dương làm biểu tượng ĐÒI HỎI quyền Tự Quyết, quyền làm Chủ Đất Nước, quyền Tự Do Ngôn Luận, quyền Bảo quản và Chù Quyền Môi Trường, Đất Đai, Sự Sống Còn của Đất Nước.

Xin Đa ta và Cám Ơn đồng bào Hà Tĩnh!

Hẹn gặp nhau Ngày mai ở Chợ Bến Thành!

See You Soon in Saigon! À Bientôt à Saïgon!

Hồi Nhơn Sơn, Hải Ngoại, Avril 2017, Tháng Tư Đen thứ 43

TS.Phan Văn Song