Thơ: "Tháng Tư Đen"

Thơ

Trần Quốc Bảo

 

Vết Thương Ô Nhục

Trở trời vào tiết lập xuân

Tôi nghe đầu óc tay chân rã rời

Bao nhiêu thương tích trên người

Tươm tươm như rịn máu tươi ra ngoài

Gối chăn bọc những chông gai

Từng cơn đau nhức kéo dài đêm đen

Vục đầu tìm phút lãng quên

Nhưng nguồn dĩ vãng lênh đênh lại về

Lại nhìn thấy mảnh trời quê

Ở trong cùng cực não nề bi thương

Núi sông qua một chiến trường

Bạn bè gục ngã trên đường hành quân

Những trang Liệt sĩ tuẫn thân

Và bao chiến hữu chết dần trong lao

Riêng mình ôm giấc chiêm bao

Chợt mê chợt tỉnh đi vào cô đơn

Tâm tư đối diện linh hồn

Màn đêm trải xuống, nỗi buồn dâng lên

Cơn đau nhức đã triền miên

Thấm vào xương tủy hiện trên thân mình

Bả vai ghim đạn Gio linh

Cạnh sườn còn giữ mảnh mìn Pleime

Gẫy chân ở chiến khu Đ

Lốt đâm cận chiến đường về Bồng sơn

Hình hài như một quái nhơn

Trong tôi thua thiệt uất hờn mang mang

- "Tàn binh!

Bại tướng . . . đầu hàng !!!"

Vết thương ô nhục … lại càng đau thêm!

Cõi ngoài tăm tối hơn đêm

Xót xa thắt chặt vòng tim lần lần

Trở trời vào tiết lập xuân

Tôi nghe đầu óc tay chân rã rời !

                 -x-

Tha phương góc bể chân trời

Không quên quốc nhục, trọn đời chiến binh!

                             Trần Quốc Bảo

                               Richmond,VA

     Buồn

Buồn,

Như nỗi buồn tay nài ngựa

Rót vào đời dòng sạn đạo hôm nay

Độ ngựa về là mỗi độ chua cay

Dù thua được vẫn trọn bàn tay trắng

Ray rứt chiêm bao hoang vắng

Ưu tư tràn ngập linh hồn

Y phục dô kề, hàm thiếc yên cương

Nao nức nhịp đua trường tranh thắng

Tay nài ngựa gò mình trong lửa nắng

Vó ngựa tung bay, hơi thở thiêu thân

Giọt mồ hôi, giọt máu nhỏ trong tim

Tiếng hối thúc xiết điên lòng nhân thế

Mức đến ảo ảnh chứa ngàn phi lý

Than ôi! Tay nài ngựa

Đã lạc vào khuyết sử hôn mê

Biền biệt trời đêm vắng ánh sao khuya

Còn mãi vòng tròn trường đua không lối thoát

Với mối sầu ngút ngàn xoáy trong tim óc

Mà đắng cay cho thân phận con người

Hết độ đua, ngựa tản rong chơi

Dỗ móng chờ vòng đua tới

Còn tên nài ngựa …

Nó gục đầu trong vũng tối

Đếm tâm tư trên những ngón tay gầy

Uống men đời dư vị đắng cay

Chìm dĩ vãng trong vòng tròn thế kỷ

Quên tuổi trẻ những đêm dài mộng mị

Nhìn trái tim tan khối băng sơn

Úp mặt thời gian, miệng cười khinh bạc

Đôi tay còn lưu niệm cô đơn

Móng ngựa thép ghi một thời oanh liệt

Cũng tan rã theo vòng tròn tự diệt

Buồn dâng lên

Tay nài ngựa thở dài

Mắt rõi tìm một ánh sáng tương lai.

                             Trần Quốc Bảo

                               Richmond,VA