Những vần thơ nhân mùa Quốc Hận 30-4

Thơ

Của: Túy Hà, TTh2o, Phú Lộc

Mượn rượu chiêu hồn

Tùy hà

Chiêu hồn tử sĩ tháng tư nào

Nước loạn nhà tan uất nghẹn trào

Quan quân hổn loạn bung ra biển

Dao gãy súng buông nát chiến bào

 

Bốn mươi năm lẻ còn ôm hận

Tù tội mười năm khổ nhục thân

Nhiễu nhương dâu bể từ dạo ấy

Hấp hối ba mươi chết từng phần

 

Thoát ra hải ngoại còn ai nhớ

Ngày cuối tháng tư khói lửa mờ

Người chạy lên rừng người ra biển

Người lại quy hàng quỷ môn quan

 

Bên trời xứ mỹ người an phận

Đổi đời nên đổi cả nghĩa nhân

Biết sai nhưng bởi tâm không thuận

Thủ phận yên thân cũng xác trần

 

Ký cóp vài năm thêm tài lộc

Xênh xang mang áo gấm về làng

Nhân thời mở cửa hoàn cố quốc

Ngàn dặm ruột xa một dặm đàng

 

Về làng có thấy làng cùng khổ

Thiếu áo đói cơm chết không mồ

Ruộng khô hoang hóa đầy cỏ dại

Xơ xác làng xưa sập miếu thờ

 

Quên, nhớ, tháng tư lòng quận thắt

Làm sao có được nụ cười tươi

Gần xa ai đó vui bàn rượu

Nhớ rót giùm tôi chén ngậm ngùi

 

Mặc ai ác tính mừng chiến thắng

Riêng tôi chiêu niệm những hồn oan

Để tự nhắc mình luôn phải nhớ

Tháng tư mất nước cửa nhà tan.

 

 ♦

Mưa Chiều Houston

Gởi đến Bác VVũ, các anh chị và các bạn chút tâm tình chiều mưa vào những ngày cuối tháng 4.

TTh2o

Chiều nay mưa bỗng rơi từng cơn

Ào ạt mưa tuôn ướt phố phường

Con đường quen thuộc xe chen chúc

Mưa xuống càng thêm đông đúc hơn

Tôi vẫn yêu hoài những chiều mưa

Mưa rơi cho nỗi nhớ đong đưa

Mưa rơi cho vơi sầu ly biệt

Mưa rơi rơi nhạt nhòa lối xưa

Đêm khuya mưa vẫn vô tình rơi

Khắc khoải tàn canh nơi xứ người

Bao nhiêu năm sống xa quê Mẹ

Bấy lâu hồn lạc lõng chơi vơi

Chiều nay mưa vẫn dạt dào rơi

Nhìn giòng xe cộ xếp nối đuôi

Mặc ai tơi tả ai rét mướt

Mưa thản nhiên rơi ngập đất trời

Cho tôi mượn câu nói tiếng cười

Tìm quên trong ray rứt khôn nguôi

Đợi khi mưa xuống cùng nhau khóc

Ngàn giọt xót thương quê hương tôi

TTh2o

Houston, TX

 

 ♦

Mưa Tháng Tư Lại Về

Phú Lộc

Mưa tháng Tư lại về trên phố vắng

Tóc em buồn từng sợi bạc màu sương

Giọt mưa sa phủ xuống đời cay đắng

Phố vẫn buồn, mưa nặng hạt nhiều hơn...

Tôi, dự định sẽ về thăm quê cũ

Sao lòng còn chua xót vết mưa xưa

Tháng Tư đến với nổi sầu xa xứ

Nhớ quê hương!Với nổi nhớ vô bờ.

Em không đợi tháng Tư buồn cũng đến

Đêm vẫn lạc loài thức trắng chờ anh

Nghe mưa rơi ướt gầy đôi vai lạnh

Se thắt lòng em, vỡ giấc mộng lành.

Em cứ nhắc chuyện chúng mình năm trước

Đêm mưa buồn hai đứa lúc chia ly

Anh quay gót không một lời từ tạ

Em đứng nhìn con sóng, lệ trào mi.

Em bên nớ mỗi năm mùa mưa đến

Tháng Tư buồn hơn ngọn gió heo mây

Anh nhớ nước nghe mưa vàng ký ức

Nên âm thầm ngất ngưỡng với cơn say...

 

Mưa Tháng Tư

Phú Lộc

Mưa tháng Tư bất chợt về trên phố

Mắt em sầu còn đọng hạt mưa qua

Giọt buông lơi, chùng xuống đời mê lộ

Thành phố buồn theo năm tháng mưa sa.

Tôi, lữ khách muốn về thăm quê cũ

Mắt cay nồng còn in dấu mưa xưa

Tháng Tư đến tê người từng cơn vũ

Quê hương ơi! Thương tiếc mấy cho vừa.

Bốn mươi năm... tháng Tư không màng đến

Em sợ lạc loài đi dưới cơn mưa

Nghe ớn lạnh trên vai gầy, xương sống

Nhắc làm gì về câu chuyện năm xưa.

Một niên lịch có mười hai tháng chẵn

Em bảo tôi rằng: “ Ghét nhất tháng Tư “

Mưa sao đến não nề trên phố vắng

Cũng vì mưa, anh nói tiếng tạ từ.

Em bên đó mỗi lần mùa mưa tới

Tháng Tư buồn tóc gió chẳng vờn bay

Anh viễn xứ mưa về trong trí nhớ

Vẫn lạnh lùng nhìn khói thuốc vàng tay.

 

Bài Thơ Tháng Tư

Phú Lộc

Bài thơ tháng Tư anh viết tặng em

là lần cuối trên đường ra mặt trận

Khi cuộc chiến đang leo thang khốc liệt

Viên đạn đồng nào xé nát đôi ta.

 

Tình anh cho em thắm thiết, bao la

Hơn cả vạn ngân hà, muôn tinh tú

Gởi trái tim vào trang thư viết vội

Chưa kịp gởi thì… có lệnh hành quân.

 

Anh mang lá thư lội suối, băng rừng

Ôm nổi nhớ hờn căm lên đầu giặc

Đêm mưa ướt làm bài thơ nhầu nát

Giấy mực phai màu… theo tiếng súng chiến tranh.

 

Tháng Tư nâu đã sụp đổ tan tành

Lệnh buông súng đầu hàng không điều kiện

Mang lá thư xuống tàu đi vượt biển

Bỏ lại quê nhà em gái cô đơn.

 

Đêm xa xứ anh nhớ về Tổ quốc

Nhớ lắm! Ngày xưa… hai đứa hẹn hò

Đêm trăng sáng cùng nhau đi tắm biển

Nước mặn vô tình… liếm nhẹ làn da.

 

Biển vẫn muôn đời là của chúng ta

Hai trái tim yêu nhau cùng tan nát

Em đừng trách anh cái thân tàn tội nghiệp

Bởi chiến tranh như ngọn sóng thủy triều.

 

Cuộc chiến đi qua, tháng Tư nâu lại đến

Bốn mươi năm… sương điểm trắng mái đầu

Mở lá thư xưa làm tim anh bật khóc

Có nổi nhớ nào bằng nỗi nhớ… “NGƯỜI YÊU”

 

Phú Lộc

 

 ♦